

Anh gửi tới em thật nhiều trong đêm giá
Mỗi vần thơ tựa sóng Biển dâng trào
Đêm có buồn -tình biết có ra sao?
Anh chỉ thấy một lòng yêu em mãi.
Gửi về Em dáng chiều trôi chậm lại
Khói Sương rơi giăng trắng nỗi niềm tư
Se lạnh lòng làm nỗi nhớ âm u
Đêm dần xuống chiều về thêm lưu luyến
Gửi về em niềm thương trong gió quyện
Mang tâm tư bao xao xuyến nghẹn ngào
Khóm Trúc reo mình cùng cuốn gió lao xao
Nghe cảm xúc thầm dâng trào rung động
Gửi về em cả trời mơ mở rộng
Ôm yêu thương ,ôm niềm nhớ khôn cùng
Khát vọng nào ôm mãi nỗi chờ mong
Ôm hình bóng -ôm em vòng tay ấm
Gửi về em dáng chiều trôi rất đậm
Cả không gian bưng phủ kín suơng mờ
Căn phòng buồn ăm ắp những vần thơ
Đầy ứ đọng bốn bức tường lạnh lẽo
Gửi về em niềm vui buồn đan chéo
Như mây bay, nhờ gió thổi ơ hờ
Gió mơn man niềm thương nỗi nhớ
trăng lạc loài, sao buồn chẳng sáng soi.
Gửi về em những tâm tình chợt đến
Máu dồn sôi,ứ nghẹn nhói con tim
Hạnh phúc dâng trào thổn thức đêm đêm
bao khao khát,khát khao men tình ái
Gửi về em một tình yêu mãi mãi
Như dòng sông đầy ắp bốn mùa thương
Như cuộc đời vẫn tha thiết uyên ương
Như bờ cát vấn vương người in dấu
Gửi về em khát khao hằng nung nấu
Cho Đông qua, Xuân,Hạ tới Thu về
Em yêu ơi niềm mơ ước đam mê
Tình vĩnh cửu vẫn không hề đổi khác
Gửi về em những chén tình chén bạc
ở quê anh – đó là cả gia tài.
Dù miền quê chỉ in hằn sỏi đá
Nhưng thật thà chất phác em ơi.
Gửi về em một con tim mộc mạc
Một đơn sơ,một cảm xúc chân tình
Một linh hồn một ngọn nến lung linh
Một niềm nhớ một bóng hình hơi ấm
Gửi về em nụ hôn nồng sâu đậm
In bờ môi,in ánh mắt nụ cười
In ngọt ngào in giọt lệ tan rơi
In cảm giác in bồi hồi ngây ngất
Gửi về em mối tình anh rất thật
Rất thật lòng và rất đỗi yêu em!
Em có về xứ nghệ với anh.
Chân dẫm sỏi, đầu đội mưa, nắng đè vai.
Nghệ an quê anh cực khổ dân chài.
Nhưng rất ấm từ tình làng nghĩa xóm.
Em cứ về xứ nghệ quê anh.
Để nghe Mẹ chuyện trò ngày xưa ngày xửa.
Duới trăng thanh – mảnh đất vào lịch sử
Với đền Hoàng, Bến Thuỷ, bến sông Lam…
Chuyện ngày xưa – có thể khác bây giờ.
Nhưng anh tin, nguời quê anh vẫn thế.
Trong huyết quản đã thấm mặn, gừng cay
Đã tan chảy suốt bao nhiêu thế hệ.
Nghệ an quê anh vốn vậy đó em.
Mảnh đất nghèo- miền quê hương khốn khó.
Sẽ nhọc nhằn suốt một đời kham khổ
Nhưng chẳng hề thiếu vắng…à ơi..
Giọt mồ hôi Cha, trước vã chạm luống cày
Đã không còn khi gió lào thốc nhẹ
Nắng nhẹ nhàng nhưng sỏi đá thành tro.
Đó là chưa nói ngày co ro,
Mỗi tháng 3 cá tràu lật ngửa.
Nắng tan tành, rét cắt thịt thấu da.
Em về Vinh, hay em tới Đô Luơng
Qua Thanh Chuơng , Hưng Nguyên hay Nghi Lộc
Đến đâu rồi cũng kiên cuờng bất khuất
Những anh hùng chân đất đứng lên.
Anh sẽ đưa em về quê Bác làng sen
Để em hiểu trái tim Hồ Chủ Tịch
Bao khát khao mộc mạc một Vĩ nhân
Rồi em nghe điệu hò khoan ví dặm
Em sẽ thấy yêu truyền thống quê anh.
Em cứ về đừng lo lắng băn khoăn
Nguời nghệ an rất giàu long hiếu khách
Về đó rồi em nghe Mẹ mách ….
Em thấy lòng yêu tha thiết quê hương anh.